IndexIndex  PortalPortal  CalendarCalendar  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
:: Quên mật khẩu? ::

Chào mừng các bạn đến với diễn đàn

» Nếu đây là lần đầu tiên bạn tham gia diễn đàn, xin mời bạn xem phần hỏi / đáp để biết cách dùng diễn đàn.
» Để có thể tham gia thảo luận, các bạn phải đăng ký làm thành viên. Bấm vào đây để đăng ký.
» Chúc các bạn vui vẻ tại diễn đàn.
» Thân, admin Huyết Hồ!


//

[Hiện đại] Thời gian, hãy quên ta đi

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Chuyển đến trang : 1, 2  Next
Fri Jun 28, 2013 8:30 am#1
Có cảm giác, trên đời này, nhất định sẽ có một người không bao giờ rời bỏ tôi, cưng chiều tôi mãi, nếu hiện tại không có, đó là do tôi chưa tìm được, là không đủ may mắn, chứ không phải người ấy không tồn tại.
Danh hiệuAdmin
Cửu Vỹ Hồ
Admin

Xem lý lịch thành viên
Giới tính Giới tính : Nữ
Post Post : 93
Coins Coins : 26350
Danh Vọng Danh Vọng : 56
Sinh Nhật Sinh Nhật : 29/01/1995
Tham gia ngày Tham gia ngày : 23/06/2013
Tuổi Tuổi : 21
Châm ngôn sống Châm ngôn sống : Có cảm giác, trên đời này, nhất định sẽ có một người không bao giờ rời bỏ tôi, cưng chiều tôi mãi, nếu hiện tại không có, đó là do tôi chưa tìm được, là không đủ may mắn, chứ không phải người ấy không tồn tại.

Bài gửiTiêu đề: [Hiện đại] Thời gian, hãy quên ta đi

Thời gian, hãy quên ta đi


Tác giả: Hạ Ức Nhiên

Edit: Phượng Hồ (Chi Xấu) , Bạch Hồ (Chib)

Beta: Tuyết Lam Hồ (Hoa Thủy Tinh), Cửu Vỹ Hồ (Hàn Nguyệt), Lãnh Thiên Hàn


Mở đầu và Tiết tử do ta (Hàn Nguyệt) edit và Lãnh Thiên Hàn beta Rolling Eyes

Mở đầu:

Shakespeare từng nói: "Những thứ tốt đẹp cũng có một ngày mất đi, một giấc mộng đẹp cũng có một ngày phải tỉnh, người yêu bên cạnh cũng có một ngày sẽ đi xa, những ký ức sâu sắc cũng sẽ bị lãng quên vào một ngày."

Trò đùa dai của định mệnh cho hai người tình cờ gặp gỡ, là số phận không thể nghịch chuyển.

Âm nhạc trong trí nhớ uyển chuyển tuyệt vời, lưu chuyển trong thất vọng, dường như, bàn phím dương cầm đen trắng có sinh mệnh.

Mỗi khi hai tay dừng lại trên phím đàn, vẫn cảm giác mình quên rất nhiều chuyện quan trọng nào đó, chuyện cũ giống như mây khói dần dần hiện lên.

Hồi ức chậm rãi phai nhạt, mà người kia trước mắt, sao chân thực đến vậy.

Giai điệu huy hoàng phát ra từ bàn phím màu đen của người tên là Thăng Vũ.

Khi khúc nhạc thuộc về chúng ta vang lên, em có thể nhớ lại tôi không?

Bàn phím đen trắng kết hợp, có thể tấu ra khúc nhạc xinh đẹp nhất, nhưng cuộc đời này không thể gặp lại nhau.

Mà có một câu chuyện xưa về bàn phím đen, tên là Thăng Vũ.




Tiết tử


Ánh sáng đầu hạ, tỏa ra ấm áp nhàn nhạt, lẳng lặng rơi trên mặt đất. Mặt trời chiều ngả về tây, bên trong một tòa thành mới xây theo phong cách cổ điển, mơ hồ lộ ra hơi thở của sự sống. Mọi thứ nhìn qua đều yên tĩnh mà an tường (bình thản) như vậy. Đây là một thành phố tràn ngập hơi thở của nghệ thuật, trong thành tràn đầy phòng vẽ tranh lớn nhỏ, hành lang nghệ thuật, thậm chí ngay cả ven đường cũng có chàng trai hát rong hoa lệ đang cất cao giọng. Tất cả điều đó sẽ làm cho người ta không khỏi hoài nghi chỗ này có phải hơn phân nửa người đều là nghệ thuật gia hay không.

Khi tia sáng nhỏ bé cuối cùng biến mất, cả tòa thành liền bị yên tĩnh vây quanh.

Ánh trăng mông lung, lốm đốm những ngôi sao nhỏ, kết hợp thêm màn sương mù như có như không làm bối cảnh, thành phố này bắt đầu một đêm xa hoa nhất.

Lúc này trong phòng âm nhạc hoàng gia, nghệ sĩ dương cầm nổi tiếng thế giới Đỗ Lặc đang tổ chức một buổi hòa nhạc dương cầm cổ điển khiến mọi người chăm chú xem. Trên sân khấu tràn ngập ánh sáng xanh vàng rực rỡ, nhưng dưới sân khấu, trong những khán giả tập trung xem có một người con trai tên là Tiêu Mạn, lại mặc trang phục nghiêm chỉnh mà ngủ gục.

Ngoại trừ anh ta, tất cả mọi người đều chìm đắm trong giai điệu tuyệt vời, toàn bộ sảnh âm nhạc hoàng gia bị bầu không khí tao nhã mê say vây quanh.

Tiêu Mạn nỗ lực rất lớn mới nghe xong cả tràng diễn tấu, cùng với tiếng vỗ tay đều nhịp của mọi người, anh vừa ngáp vừa vỗ tay có lệ.

Sau khi diễn tấu kết thúc, tất cả mọi người có trật tự ngồi ở chỗ cũ chờ đợi xếp hàng rời khỏi, người phụ nữ bên cạnh Tiêu Mạn đột nhiên đẩy hắn, "Thế nào con, rất tuyệt phải không?"

"Cũng được." Tiêu Mạn nhún vai tỏ vẻ không sao cả.

"Cần phải lấy Đỗ Lặc làm mục tiêu nỗ lực đi, sẽ có một ngày con ở sảnh âm nhạc hoàng gia mở buổi cá nhân diễn tấu cổ điển dương cầm như vậy." Người phụ nữ đó che mặt tao nhã cười.

"Không." Tiêu Mạn đứng lên, sửa sang lại một chút cổ áo sơ mi trắng tinh, nghiêng cổ: "Con có mục tiêu cố gắng của mình."

"A? Là cái gì?" Người phụ nữ đó ngẩng đầu, khó hiểu hỏi.

Tiêu Mạn hướng bà nhíu mày, thanh âm kiên định mà có lực, "Có thể đem cổ điển cùng hiện đại kết hợp, mới có thể xem là âm nhạc gia chân chính."

Người phụ nữ đó dường như vẫn chưa hiểu hàm nghĩa trong lời nói của hắn, biểu tình rắc rối phức tạp.

Trên đường về nhà, hai người mang tâm sự trầm mặc không nói. Giống như thường ngày, chưa nhìn thấy nhà trọ là có thể nghe thấy xa xa thanh âm huyên náo của tiếng đàn ghi-ta điện tấu ra.

Mẹ của Tiêu Mạn cả dọc đường dùng hai tay bịt tai, ngăng cách âm thanh làm cho người khác bực bội này, khi về đến nhà mở cửa, câu nói "Ầm ĩ quá " cũng bị âm lượng của đàn ghi-ta điện nuốt mất toàn bộ.

"Đã về rồi, con trai mau đến đây, chúng ta dàn nhạc bài thủ tân ca, tới giúp ta biên khúc." Cha thả đàn ghi-ta xuống, đem Tiêu Mạn kéo đến bên người.

"Không được, con còn muốn đi luyện dương cầm, mấy ngày nữa trường học có một cuộc tranh tài dương cầm." Tiêu Mạn khoát khoát tay, hướng cầm phòng đi đến.

"Sao lại như vậy..." Tiếng cha oán giận vang lên, vươn tay về phía anh, một lòng muốn giữ lại, "Dương cầm có gì hay, đơn điệu lại cũ kỹ."

Vừa dứt lời, mẹ của Tiêu Mạn không nói hai lời liền kéo lên lỗ tai của ông, "Tiếu Thiên Vũ, anh có ý gì?"

"Bà xã đại nhân tha mạng, dương cầm của em cùng người khác không giống nhau." Tiếu Thiên Vũ cảm thấy ở tai truyền đến một luồng đau xót, vội vàng liều mạng cầu xin tha thứ.

"Này, hai người." Tiêu Mạn đi tới cửa cầm phòng, nhịn không được nghiêng đầu liếc mắt, đường nét nghiêng tuấn tú của khuôn mặt trong nháy mắt rõ ràng.

Hai người như đứa bé đang chơi đùa vui vẻ đột nhiên dừng lại động tác, chờ đợi anh nói nửa câu sau.

Tiêu Mạn đảo tầm mắt qua, đôi mắt dưới hàng mi dày khẽ rũ rực rỡ như viên đá quý màu đen, "Nhất định có một ngày, con sẽ đem âm nhạc của hai người kết hợp lại."
Tài Sản của Cửu Vỹ Hồ

Bạn thích bài viết "[Hiện đại] Thời gian, hãy quên ta đi" của Cửu Vỹ Hồ không?
Nếu bạn thích thì bấm . Còn không thích thì bấm

Vote: Đánh giá: 100%

¸.·'´¯) ¸,ø¤°``°¤ø,¸(¯`'·.¸Chữ kí members of NgonTinhTQvn¸.·'´¯) ¸,ø¤°``°¤ø,¸(¯`'·.¸



Tôi là đóa hoa loa kèn hoang dại
Mãi mãi vì chính mình mà nở hoa






Được sửa bởi Cửu Vỹ Hồ ngày Tue Jul 16, 2013 7:02 pm; sửa lần 1.
Sat Jun 29, 2013 8:43 pm#2
Đàn ông ngốc nghếch đều thích giả vờ thông minh trước mặt phụ nữ. Phụ nữ thông minh biết cách giả vờ ngốc nghếch trước mặt đàn ông.
Danh hiệuMod
Bạch Hồ
Mod

Xem lý lịch thành viên
Giới tính Giới tính : Nữ
Post Post : 63
Coins Coins : 26005
Danh Vọng Danh Vọng : 13
Sinh Nhật Sinh Nhật : 22/10/1993
Tham gia ngày Tham gia ngày : 23/06/2013
Tuổi Tuổi : 23
Đến từ Đến từ : TP HCM
Châm ngôn sống Châm ngôn sống : Đàn ông ngốc nghếch đều thích giả vờ thông minh trước mặt phụ nữ. Phụ nữ thông minh biết cách giả vờ ngốc nghếch trước mặt đàn ông.

Bài gửiTiêu đề: Re: [Hiện đại] Thời gian, hãy quên ta đi

Chương 1: Có phải đã lãng quên điều gì đó rồi không?

"Lại đàn sai rồi! Ngu ngốc!" Thẩm Thư Mặc cầm vĩ*, không nói một lời hung hăng đánh lên mu bàn tay Thẩm Thư Hàm ba cái.

*Vĩ (violoncelle): dụng cụ dùng để kéo violin

Cảm thấy một cơn đau theo mu bàn tay truyền đến, Thư Hàm vội rút tay về sau, xoa liên tục.

"Thẩm gia chúng ta sao lại sinh ra kẻ không có chút năng khiếu âm nhạc như em chứ?”Thư Mặc thu tay lại, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.

Thư Hàm vừa xoa mu bàn tay mình vừa ngẩng đầu nhìn tên nam sinh cao gần 1m9, gắng sức nói, "Thẩm gia chúng ta chỉ một mình anh có năng khiếu âm nhạc được chưa? Đều là do ngũ âm* không được đầy đủ, nếu là dương cầm em đã không đàn sai rồi."

*Ngũ âm: pentatonic là một âm giai với 5 nốt nhạc trong mỗi quãng tám khác với âm giai thất cung (heptatonic) gồm 7 nốt

"Nói thật." Thư Mặc cầm một cái ghế, kéo đến ngồi xuống, khoát tay lên lưng ghế, hai tay cầm tùng hương* cọ vào vĩ, bộ dáng nghiêm túc, "Lúc trước vì sao em lại nghĩ đến việc thi vào Học viện âm nhạc?"

*Tùng hương: nhựa thông, dùng để làm tăng độ ma sát với dây đàn

Thư Hàm nghĩ nghĩ, ngón tay xoắn xoắn tóc trước ngực, "Em thật tình không nhớ rõ a."

"Em sao mà cái gì cũng nhớ không rõ." Thư Mặc lại không khách khí dùng vĩ đánh trên đầu cô một cái.

Thư Hàm lập tức lấy tay che đầu, trừng mắt nhìn anh mình, "Trí nhớ có tốt cũng bị anh đánh thành dở tệ, anh rốt cuộc có phải anh em không."

"Anh cũng không muốn thừa nhận có một đứa em gái ngu ngốc như vậy, thiệt là làm mất mặt ban nhạc Concertmaster*của Âm Phong mà"

*Concertmaster: chủ tịch dàn nhạc giao hưởng violin

Thư Hàm híp mắt, nhìn người trước mặt, làn da màu lúa mì khỏe mạnh, tóc dựng thẳng quật cường, nhìn qua liền thấy cả người tràn đầy tinh thần. Hai mắt có vẻ hơi thâm trầm cộng thêm sống mũi cao và đôi môi mỏng hợp cùng một chỗ, tạo thành một gương mặt đẹp trai mười phần.

"Khoa dương cầm của em không phải có buổi tranh tài vào ngày mai sao?" Thư Mặc đứng lên, dùng một tay xoay ghế quay một trăm tám mươi độ tuyệt mỹ, chiều cao 1m9 cùng với vóc người cường tráng làm cho người ta không thể cảm thấy đây là một con người của âm nhạc.

"Đúng vậy, nhưng làm sao có thể đến lượt em a." Thư Hàm nhún vai, ngón tay đặt lên phím trắng trên dương cầm, "Chỉ có mười nhân tài đầu tiên của khoa mới được phép thi đấu, anh cũng biết, em là dạng nhân tài xếp ngược ."

"Bộ không biết xấu hổ hay sao mà còn nói." Thư Mặc lại làm bộ muốn đập đầu của cô, Thư Hàm vội lấy tay che lại để bảo vệ.

"Không được đánh nữa, cứ tiếp tục như thế em sẽ bị anh đánh đến mất trí nhớ cho coi."

"Thật không biết vì sao khi đó em đột nhiên muốn thi vào học viện âm nhạc, cũng không biết tại sao trường lại có thể cho em thi đậu." Thư Mặc trên mặt tràn đầy sự bất đắc dĩ, cầm đàn violin lên, dùng cằm cùng vai kẹp lấy, tùy tiện kéo hai cái, âm nhạc du dương lập tức phát ra.

Như là một vòng cung xinh đẹp hiện ra, bầu trời trong nháy mắt xuất hiện một dãy cầu vồng.

Giữa tiếng nhạc duyên dáng, âm thanh Thư Hàm nói chuyện cứ như đọc diễn cảm thơ ca, "Em một chút cũng không nhớ rõ, thực sự một chút cũng không nhớ rõ."

"Dù sao chỉ nhớ, năm 11 em đột nhiên nói muốn học dương cầm, muốn thi học viện âm nhạc, sau đó mỗi ngày như uống nhầm thuốc mà liều mạng học đàn dương cầm." Thư Mặc bên cạnh  vừa tiếp tục kéo đàn vừa nhớ lại.

Thư Hàm gãi đầu "Có việc này sao?"

Thư Mặc ngừng đàn, tiếng nhạc véo von cũng ngừng lại, xoay qua Thư Hàm hung hăng liếc một cái rồi tiếp tục kéo đàn.

Ngón áp út bên trái nhẹ nhàng rung dây đàn phía trên, tấu ra một khúc nhạc du dương hoa lệ.

"Ngày mai thi đấu em đi nghe một chút đi, học một ít từ người ta thế nào gọi là diễn tấu." Thư Mặc dùng tay phải đem vĩ đẩy lên cao rồi kéo xuống, nhắm hai mắt, cả người theo âm nhạc đong đưa.

Động tác mạnh mẽ làm cho người ta trầm mê, không chút nào thể hiện sự thiếu kiểu cách.

Âm nhạc dường như ở trong không khí uốn lượn thành dải ánh sáng huyền ảo lưu động, hiện lên hình chữ S bay bổng.

"Biết rồi." Thư Hàm vén tóc đẹp của mình, lầm bầm đáp ứng, sau đó lại bày ra bộ dáng muốn lao tới pháp trường, "Ngày mai còn phải trả bài đó, bản nhạc này còn chưa thể phối hợp hai tay, làm sao bây giờ đây?"

Thư Mặc hoàn toàn chìm đắm giữa âm nhạc, đối với lời nói của Thư Hàm như là bị điếc, bên tai chỉ có giai điệu rung động lòng người của chính mình.

Thư Hàm nhìn anh trai không hề để ý tới mình, liền đem hai tay đặt lại trên phím đàn.

Phím đàn đen trắng giao nhau, tựa như thế giới bất đồng của hai người, vĩnh viễn không thấy được đối phương. Nhưng nếu có một ngày gặp nhau, sẽ tấu ra được một khúc nhạc đẹp nhất.

Không biết vì sao, nghĩ tới đây, Thư Hàm dường như có một chút đau lòng.

Đáy lòng tựa như có một vòng xoáy màu đen, cuốn vào trong những thứ gì đó không biết tên, liền sau đó vòng xoáy càng lúc càng được mở rộng lớn, cuối cùng thoáng cái tiêu tan, mang cho người một loại trống rỗng khó diễn tả.

Thư Hàm có loại cảm giác này đã lâu rồi.

Cuối cùng cảm thấy thiếu hụt trong lòng, sau đó vẫn là sự trống rỗng, không có thứ gì có thể lấp vào.

Lòng không yên đánh vài nốt nhạc, đỉnh đầu lại truyền tới một trận đau nhói, cùng với đó là lời trách cứ của Thư Mặc

"Lại đàn sai rồi a, thật là ngu ngốc mà!"

Cảm giác trống rỗng thoáng cái tan thành mây khói, Thư Hàm vẻ mặt cầu xin nói: "Em không nên đàn dương cầm, em chán ghét đàn dương cầm."

"Đều là do em chọn, đã không còn đường rút lui."

Thư Hàm đột nhiên có cảm giác xúc động muốn khóc, dương cầm trước mắt làm cho cô cạn kiệt sức lực hoàn toàn, chỉ hận không thể dùng sức đập bể cây đàn ấy.

"Khi đó nhất định em bị ma ám mới có thể không nghĩ thoáng mà đi học dương cầm, nhất định là như vậy." Khẩu khí Thư Hàm kiên định dị thường.

Vẫn cảm thấy dường như chính mình không có cái gì gọi là thiên phú đặc biệt về âm nhạc, ngoại trừ thính lực so với người khác khá hơn một chút, nghe qua từ khúc một lần hầu như có thể đàn lại tám chín phần mười, những phương diện khác quả thực giống như là người thường.

Đọc phổ chậm, hai tay phối hợp chậm, không hiểu nhạc lý, tiết tấu bất ổn... Dù sao đàn dương cầm không thể phạm sai lầm, Thư Hàm đúng là một chút cũng không muốn.

Thư Mặc một bên say sưa diễn tấu violin, vừa vặn tương phản với cô, từ nhỏ đã được mọi người gọi là thiên tài violin. Năm tuổi bắt đầu học đàn violin, tư chất hơn người, nỗ lực hơn người, lấy thành tích chuyên nghiệp đệ nhất thi vào được học viện âm nhạc tốt nhất toàn quốc - Học viện âm nhạc Âm Phong - chuyên ngành violin. Phải biết rằng thu được danh hiệu đệ nhất tài năng ở học viện âm nhạc Âm Phong thì toàn quốc sẽ không có mấy ai siêu việt hơn anh.

Lúc nhỏ, Thư Hàm vẫn sùng bái người anh có thiên phú về âm nhạc lớn hơn mình hai tuổi, trong khi chính mình lại chưa từng nghĩ tới muốn phát triển trên con đường âm nhạc. Cho đến một ngày nào đó, nghe nói ngày đó về nhà cô giống như uống nhầm thuốc la hét muốn học dương cầm, muốn thi học viện âm nhạc, do đó đã đi theo con đường âm nhạc mãi mãi không thể trở lại này.

Bởi dù thế nào cũng không nhớ nổi khi đó thật sự xảy ra chuyện gì, vì thế Thư Hàm vẫn kiên định cho rằng cái ngày mưa nào đó cô bị sét đánh trúng, dẫn đến đầu bị thương nặng, mới có thể làm ra việc khiến người ta khó hiểu.

Thư Hàm khóe miệng giật giật, lập tức thở dài.

"Có thời gian thở dài không bằng luyện tập nhiều một chút, như em bây giờ nhất định không thể tốt nghiệp." Thư Mặc cất đàn violin xong, khoác túi đàn lên vai, "Anh đi trước, muốn tập luyện một chút, ngày mai còn có buổi diễn."

Thư Hàm cứ như vậy nhìn Thư Mặc đeo cái túi đàn màu trắng đóng cửa lại, mỗi lần nhìn thấy Thư Mặc cầm túi đàn, người ta đều sẽ cảm thấy như vậy không hợp.

"Rõ ràng đen giống như khối than, lại còn muốn đeo túi đàn màu trắng." Thư Hàm hướng phía cửa đóng chặt, lẩm bẩm nói.

Vừa mới nói xong, cánh cửa liền bất ngờ mở, một khuôn mặt mang theo sự tức giận xuất hiện trước mặt Thư Hàm "Em có biết hay không, mỗi lần em nói xấu anh âm thành đều vừa vặn đủ cho anh nghe thấy.”

Thư Hàm lập tức thu hai tay về, bày ra bộ dáng biết tội, "Anh! Em sai rồi, em sẽ lập tức luyện đàn."

"Em có tìm anh luyện chung cũng vô dụng, dù sao anh cũng không thuộc khoa dương cầm, mặc dù âm nhạc là tương thông, nhưng rất nhiều kiến thức chuyên môn về dương cầm anh không hiểu." Thư Mặc nghĩ nghĩ, nói tiếp, "Em đi tìm người thuộc chuyên ngành này đến phụ đạo cho em đi.”

"Ai mà đồng ý phụ đạo cho em a?" Thư Hàm ngẩng đầu lên thở dài một tiếng, "Thẩm Thư Hàm em ở chuyên ngành dương cầm rất nổi danh, tất cả mọi người cảm thấy em có người chống lưng mới được vào trường này, họ nói học viện âm nhạc Âm Phong khoa dương cầm chưa từng có người nào đánh đàn hỏng bét như là em."
 
Thư Mặc nhíu lại mày, há miệng, cuối cùng khẽ hừ một tiếng, "Anh giúp em đi hỏi Tích Dĩnh một chút."

"Không cần làm phiền chị dâu, trước mỗi lần thi đều tìm chị ấy giúp, đã phiền chị ấy nhiều rồi.”

Thư Mặc có vẻ muốn nói tiếp rồi lại thôi, cuối cùng nhìn đồng hồ, nói gấp: "Không còn thời gian, anh đi trước, nói chung anh sẽ hỏi giúp em một chút."

Nhìn bóng lưng Thư Mặc rời đi, đột nhiên Thư Hàm cảm thấy rất hâm mộ.

Thư Mặc cùng Tích Dĩnh quen biết nhau khi học ở cao trung, sau đó cùng thi vào học viện âm nhạc. Thư Mặc lúc học cao trung từng thu được giải quán quân violin cấp quốc gia, mà Tích Dĩnh cũng là tài nữ kiêm mỹ nữ hiếm có trong giới dương cầm. Hai người cho dù bề ngoài hay tài hoa, đều xứng tới cực hạn, do đó cũng là cặp đôi minh tinh tình yêu điển hình ở Học viện âm nhạc Âm Phong. Năm nay, hai người sớm có kế hoạch sau khi tốt nghiệp liền đi Vienna để đào tạo chuyên sâu, tiếp tục kiên trì giấc mơ sự nghiệp âm nhạc của mình.
                                                                                             
Nhìn sao thấy cũng là cái loại đồng thoại về tình yêu lãng mạn, thế mà Thư Hàm chỉ góp phần thưởng thức.

Cô, học viên năm hai chuyên khoa dương cầm của Học viện âm nhạc Âm Phong, nổi danh nhờ so sánh "Ngay cả nghiệp dư cũng không bằng" và gương mặt không có chút gì đặc sắc. Không chỉ bạn trai mà ngay cả bạn bè thân cũng không có lấy một người, nếu không phải là có "Đệ nhất soái ca Đàn violin hệ" là anh trai che chở, phỏng chừng toàn bộ trường học đều đã nhìn cô cười nhạt mà.

Ánh mặt trời xuyên qua cánh cửa thủy tinh chiếu vào phòng, Thư Hàm nghiêng mặt, một nửa bị ánh sáng chiếu lên tươi đẹp mê người, nửa còn lại thì có chút mờ tối. Cô buông mi, nhìn quyển nhạc phổ trên giá dương cầm.

Nốt nhạc màu đen trải dài trên nền giấy trắng trông như nước chảy mây trôi, dường như chỉ cần nhìn là có thể biết lúc nhạc khúc tấu ra có bao nhiêu êm tai cùng hoa lệ.

Ngoài cửa sổ lá cây bị thổi không theo một tiết tấu lung tung phiêu đãng, Thư Hàm đem dương cầm nhịp khí chuyển đến bằng tốc độ của điệu nhạc, sau đó thả tay ra.

Nhịp khí hình tam giác phát ra âm thanh không biết mệt mỏi, lắc lư qua trái qua phải, mỗi một nhịp đều chuẩn xác đến 0.01 giây. Trong phòng dương cầm trống trãi, thanh âm này đột nhiên cao vút chói tai, như là có cây búa từng chút từng chút gõ vào đầu Thư Hàm.

Con ngươi Thư Hàm theo nhịp khí đong đưa trái phải mà di động, cây kim chạy đến đâu, tầm mắt của cô tới chỗ đó. Chậm rãi, huyệt thái dương bắt đầu đau nhói, sau đó dần dần lan tràn ra, cuối cùng xuyên suốt cả người.

Thư Hàm mím môi, đem chân nâng lên đặt trên ghế, cuộn người lại, hai tay ôm chặt đôi chân nhỏ, cằm kê trên đầu gối, ánh mắt dần dần ảm đạm.

Trong đầu hiện lên chi chít thứ gì đó không biết gọi tên, càng lúc càng nhiều.

Thư Hàm đem toàn bộ đầu vùi vào trong cơ thể, thanh âm vốn rõ ràng mà trong nháy mắt trở nên mơ hồ. Không biết qua bao lâu, tốc độ nhịp khí dần dần chậm lại, cuối cùng kết thúc.

Thư Hàm trước sau vẫn cuộn mình trên ghế không nhúc nhích, dường như đi đến một nơi không biết tên. Trong phòng Dương cầm yên lặng, hình ảnh đó vẫn giống như thường ngày.

Là thời gian dừng lại, hay là đánh mất nên lãng quên?
...
Tài Sản của Bạch Hồ

Bạn thích bài viết "[Hiện đại] Thời gian, hãy quên ta đi" của Bạch Hồ không?
Nếu bạn thích thì bấm . Còn không thích thì bấm

Vote: Đánh giá: 100%


Được sửa bởi Bạch Hồ ngày Tue Jul 16, 2013 7:21 pm; sửa lần 2.
Sun Jul 14, 2013 1:03 pm#3
Đàn ông ngốc nghếch đều thích giả vờ thông minh trước mặt phụ nữ. Phụ nữ thông minh biết cách giả vờ ngốc nghếch trước mặt đàn ông.
Danh hiệuMod
Bạch Hồ
Mod

Xem lý lịch thành viên
Giới tính Giới tính : Nữ
Post Post : 63
Coins Coins : 26005
Danh Vọng Danh Vọng : 13
Sinh Nhật Sinh Nhật : 22/10/1993
Tham gia ngày Tham gia ngày : 23/06/2013
Tuổi Tuổi : 23
Đến từ Đến từ : TP HCM
Châm ngôn sống Châm ngôn sống : Đàn ông ngốc nghếch đều thích giả vờ thông minh trước mặt phụ nữ. Phụ nữ thông minh biết cách giả vờ ngốc nghếch trước mặt đàn ông.

Bài gửiTiêu đề: Re: [Hiện đại] Thời gian, hãy quên ta đi

Chương 2: Nhất kiến chung tình* không hề báo trước.
* Gặp một lần yêu thương suốt kiếp




Phần 1

Khi nắng sớm chiếu xuống, toàn bộ đường phố đều có vẻ đặc biệt sáng sủa.

Thư Hàm trở mình trên giường, trong miệng ấp ấp úng úng nói gì đó, lại dùng sức khẽ hé miệng, nhìn qua giống như trong mơ được ăn cái gì đó ngon lắm, rồi lại tiếp tục hài lòng mà ngủ.

Ánh mặt trời chiếu lên trên sàn nhà, tỏa ra một vùng sáng nhạt màu.

Rèm cửa làm bằng lụa chiffon màu hồng nhạt nhẹ bay phất phơ, nếp gấp đung đưa chập chờn, giống như mặt hồ yên lặng đột nhiên nổi sóng.

Có thể thấy tất cả vật dụng trong phòng đều có màu hồng nhạt, gối ôm màu hồng nhạt, đèn bàn cùng tường phòng cũng mang màu hồng nhạt.

Thư Hàm mặc áo ngủ màu hồng nhạt ngủ rất say trên giường, miệng khẽ nhếch lên, khóe miệng thậm chí còn chảy cả nước bọt. Ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ lọt vào phòng, không hề quan tâm mà chiếu thẳng lên người cô, dường như muốn nhắc nhở rằng hôm nay cô đã quên chuyện gì đó rất quan trọng.

"A..." Rốt cuộc, không lay chuyển được ánh mặt trời chói chang, Thư Hàm nhập nhèm mở đôi mắt còn đang ngái ngủ, khung cảnh mơ hồ trước mặt dần dần rõ ràng.

Ngồi dậy, lau cái miệng đầy nước bọt, dùng tay gãi bừa mái tóc tán loạn theo thói quen, cô nhìn chằm chằm ngày in trên lịch đến ngẩn người.

Trên lịch có một vòng tròn khoanh đúng vào ngày hôm nay, hơn nữa còn rất bắt mắt, dường như đánh dấu ngày đặc biệt quan trọng.

"Hôm nay là ngày quan trọng gì sao ta?" Thư Hàm cúi đầu cẩn thận nhớ lại, rất nhanh miệng liền há thành hình chữ "O".

"Oh, my God..." Há to mồm ngồi sửng sốt trên giường ước chừng năm giây, Thư Hàm mới lấy tốc độ nhanh nhất rời giường. Rửa mặt qua loa, cơm sáng còn chưa kịp ăn đã xách túi phóng nhanh ra khỏi nhà.

"Nguy rồi! Nguy rồi!" Thư Hàm vừa cắm đầu chạy vừa than khổ, trên trán mồ hôi tuôn ra không ít.

Người đi ngang qua Học viện âm nhạc phần lớn đều ngẩng đầu, tựa hồ xem mình như một nghệ thuật gia bình thường, một bên lắng tai nghe tiếng nhạc du dương từ các lầu truyền đến, một bên vươn tay khuấy vào không khí nhắm mắt làm điệu bộ như đang chỉ huy dàn nhạc.

Những người đi kế bên Thư Hàm đều dùng ánh mắt khác thường mà nhìn cô, một thân màu hồng nhạt không hợp với không khí của Học Viện Âm nhạc, dùng một chút tư thế nho nhã chút nào, liều mạng chạy nhanh.

Thật vất vả chạy đến phòng diễn tấu, Thư Hàm gạt bỏ tất cả trở ngại, đẩy cửa chính, cô còn chưa kịp ngồi xuống, liền nghe một trận âm thanh rõ ràng bay thẳng vào màng nhĩ

Trên đài người chủ trì chính kích động tuyên bố, "Cuộc tranh tài dương cầm của Học viện âm nhạc Âm phong khóa 218 với quán quân là..."

Kỳ thực ngoại trừ Thư Hàm , tất cả mọi người đều nối tiếp nhau nói ra cái tên trong lòng đã biết rõ.

"Tiêu Mạn."

Vừa dứt lời, dưới đài liền vang lên tiếng vỗ tay như sấm.

Thư Hàm hướng trên đài quan sát một lúc lâu, cũng không biết người nào là Tiêu Mạn, chỉ nghe được thanh âm của mấy nữ sinh hàng trước đặc biệt hưng phấn.

"Oa, không hổ là Tiêu Mạn, thực sự là đẹp trai chết đi được ."

"Việc này căn bản là không cần phải bàn cãi."

"Đừng tưởng rằng anh ấy chỉ đàn tốt dương cầm, kỳ thực đánh đàn ghi-ta cũng rất tuyệt, là một thiên tài âm nhạc toàn năng."

Thư Hàm một bên ở trong lòng âm thầm nói thầm "Làm gì có loại thần thánh như các cô nói chứ", một bên bất đắc dĩ xoay người đẩy cửa lớn đi ra ngoài.

"Vẫn là không vượt qua, lại phải bị anh trai mắng." Sức lực cạn kiệt, Thư Hàm đem đầu nặng nề rũ xuống, cười khổ một tiếng, rời khỏi sảnh âm nhạc.

Cầm lấy bằng khen vừa nhận được, Tiêu Mạn hoàn toàn không có cảm giác cao hứng, trong lòng nhìn bằng khen cùng chiếc cúp, miệng chẳng thèm nói một tiếng.

Ở trong mắt người khác, có thể anh tồn tại như một kiểu thiên tài, tài hoa của anh làm cho tất cả mọi người nghĩ rằng trong tương lai anh sẽ trở thành một nhà dương cầm cổ điển ưu tú, nhưng chỉ có anh tự biết, anh đã cách mục tiêu xác định lúc trước càng ngày càng xa.

Tiêu Bang Tiêu, Thư Mạn Mạn. Đem chữ sau của hai nhà dương cầm kết hợp lại, liền tạo thành "Tiêu Mạn", tựa hồ chỉ theo điểm này là có thể nhìn ra tương lai hắn sẽ trở thành một nhà dương cầm ưu tú. Mẹ của hắn là nhà dương cầm, cha lại chơi ghi-ta điện trong ban nhạc Heavy Metal *, từ nhỏ hắn đã quen với hai loại âm nhạc mang phong cách cực kì khác xa nhau này, vì vốn không nhận ra được điểm chung, Tiêu Mạn có ý nghĩ muốn đem hai loại nhạc này kết hợp làm một.


* Heavy metal: (thường được gọi tắt là metal) là một thể loại nhạc rock phát triển vào cuối những năm 1960 và đầu 1970, chủ yếu ở Anh và Mỹ. Bắt nguồn từ blues-rock và psychedelic rock, các ban nhạc tạo nên cho heavy metal những âm thanh dày, mạnh, đặc trưng bởi âm rè khuếch đại mạnh, những đoạn solo ghita dài, nhịp mạnh, và nói chung là ồn ào. Lời hát và phong cách biểu diễn của heavy metal thường mang đậm chất nam tính và cơ bắp.


Lúc trước, thời điểm quyết định vào Học viện âm nhạc, Tiêu Mạn liền quyết chí muốn đem âm nhạc hiện đại kết hợp cùng sự cổ điển của nhà dương cầm, thế nhưng bây giờ, chính bản thân hắn dường như dần dần mang ý phát triển theo hướng thành một nhà dương cầm truyền thống.



 
Tài Sản của Bạch Hồ

Bạn thích bài viết "[Hiện đại] Thời gian, hãy quên ta đi" của Bạch Hồ không?
Nếu bạn thích thì bấm . Còn không thích thì bấm

Vote: Đánh giá: 100%


Được sửa bởi Bạch Hồ ngày Tue Jul 16, 2013 7:21 pm; sửa lần 2.
Sun Jul 14, 2013 1:08 pm#4
Đàn ông ngốc nghếch đều thích giả vờ thông minh trước mặt phụ nữ. Phụ nữ thông minh biết cách giả vờ ngốc nghếch trước mặt đàn ông.
Danh hiệuMod
Bạch Hồ
Mod

Xem lý lịch thành viên
Giới tính Giới tính : Nữ
Post Post : 63
Coins Coins : 26005
Danh Vọng Danh Vọng : 13
Sinh Nhật Sinh Nhật : 22/10/1993
Tham gia ngày Tham gia ngày : 23/06/2013
Tuổi Tuổi : 23
Đến từ Đến từ : TP HCM
Châm ngôn sống Châm ngôn sống : Đàn ông ngốc nghếch đều thích giả vờ thông minh trước mặt phụ nữ. Phụ nữ thông minh biết cách giả vờ ngốc nghếch trước mặt đàn ông.

Bài gửiTiêu đề: Re: [Hiện đại] Thời gian, hãy quên ta đi

Chương 2: Nhất kiến chung tình* không hề báo trước.

* Vừa gặp đã yêu


Phần 2 :
Cứ tiếp tục như vậy nữa, lời hứa với cha mẹ căn bản sẽ không thể thực hiện được.
 
Nghĩ tới đây, Tiêu Mạn phút chốc cau mày, gương mặt anh tuấn càng trở nên mê người. Hắn cúi đầu suy tư nửa ngày, dứt khoát đi đến phòng dương cầm.
 
Đi tới phòng học, giáo sư Hồ Văn vừa định chúc mừng, liền bị khí thế của Tiêu Mạn ngăn trở lại.
 
"Tôi muốn tổ chức dàn nhạc!"
 
Hồ giáo sư gắng gượng nuốt lời muốn nói vào.
 
"Tổ... Tổ chức dàn nhạc? Cậu... khoa Dương cầm ... Tổ... Tổ chức dàn nhạc?" Hồ giáo sư bị dọa đến phát khiếp, ngay cả lời nói cũng không thể khớp nhau.
 
"Đúng vậy, tôi muốn lập một dàn nhạc dương cầm của mình."
 
"Dàn nhạc Dương cầm?" Hồ giáo sư há to mồm, sửng sốt đủ năm giây, mới thoáng định thần lại, "Tiêu Mạn, với thành tựu bây giờ của cậu, muốn trở thành nhà dương cầm gần trong gang tấc, đừng nghĩ lẩn quẩn mà làm gì."
 
Tiêu Mạn nhún vai, "Ước mơ của tôi cũng không phải là trở thành dương cầm gia."
 
"Vậy cậu bây giờ... Đây là..." Hồ giáo sư sợ là mình nghe lầm, dùng tay liên tiếp vuốt đầu của mình.
 
"Tôi muốn thành lập một dàn nhạc dương cầm trước nay chưa từng có." Tiêu Mạn nhìn qua lòng tin tràn đầy, bộ dáng tràn đầy ý chí.
 
"Không được, tôi không đồng ý." Hồ giáo sư nói như đinh đóng cột.
 
"Nếu như giáo sư không đồng ý, vậy tôi chỉ có thể nghỉ học." Tiêu Mạn ngẩng đầu lên, xoay người lập tức rời đi.
 
"Chờ một chút." Hồ giáo sư dùng tay cản hắn lại, lộ ra nụ cười khiêm tốn, "Lại thương lượng một chút, Học viện âm nhạc Âm Phong chúng tôi không thể lại mất đi một thiên tài tài hoa hơn người giống như cậu vậy."
 
Vào lúc Tiêu Mạn nghe thấy từ "Lại", chân mày khẽ xoăn lại, biểu đạt ra một tia không vui.
 
"Dàn nhạc dương cầm, xưa nay chưa từng có, cậu thực sự muốn mạo hiểm như vậy?" Hồ giáo sư nhướng chân mày, muốn xác nhận đáp án lần nữa.
 
 Tiêu Mạn kiên định đến không thể kiên định hơn liền gật gật đầu.
 
Hồ giáo sư ở tại chỗ thong thả bước, chân tay luống cuống lẩm bẩm nói: "Nếu như cậu vì chuyện này mà vứt bỏ con đường âm nhạc chuyên nghiệp thì thật là đáng tiếc, nếu như cậu thành công, sẽ trở thiên tài âm nhạc gây chấn động cả nước."
 
Tiêu Mạn hình như nghe không hiểu giáo sư nói gì, chỉ định thần nhàn hạ đứng tại chỗ, dường như trong lòng sớm đã dự tính rồi , đồng thời có mười phần nắm chắc.
 
"Cậu mới học năm hai, còn có hai năm học chuyên ngành, đồng thời lấy thành tích của cậu, trường có thể cử đi học ở Vienna *..."


 
* Viên (Vienna) : thủ đô của Áo
 


"Giáo sư, tôi đã hạ quyết tâm ." Tiêu Mạn quyết đoán cắt ngang lời giáo sư nói, "Thầy liền nói cho tôi biết, có thể hay không cho tôi mượn phòng học ?"
 
"Việc này tôi không thể làm chủ." Hồ giáo sư trên mặt lộ ra một tia biểu tình khó xử, "Tôi hiện tại đích thực là trình độ bậc thầy tốt nhất về dương cầm ở đây, nói chuyện cũng là có sức ảnh hưởng lớn nhất. Thế nhưng cậu cũng biết, tôi luôn luôn từng bước mà đem học sinh giáo dục thật xuất sắc, đối với yêu cầu của cậu thì thật có chút khó quyết định."
 
Những lời này lời này chính là ngầm nói "Quyết định của cậu sẽ phá hủy hoàn toàn con đường âm nhạc hoàn mỹ nguyên bản."
 
Tiêu Mạn vẫn là nâng cằm lên kiên nghị, lạnh nhạt đứng ở tại chỗ từ chối cho ý kiến.
 
Ngoài cửa sổ ve không biết mệt mỏi rã rời kêu, làm cho Hồ giáo sư vốn cũng rất lo âu càng thêm bực bội bất an.
 
"Như vậy đi, cho tôi một năm." Rốt cuộc, Tiêu Mạn cũng mở cho hai người một lối thoát.
 
Hồ giáo sư vẫn là chân mày nhíu chặt, "Vấn đề ở đây, cậu bây giờ là học sinh ưu tú nhất của tôi, trường học có rất nhiều hội thảo diễn xuất đối ngoại cùng giao lưu đều cần phái cậu đi, nếu như cậu bây giờ giao trái tim toàn bộ đặt ở cái kia... phía trên dàn nhạc dương cầm , tôi thực sự tìm không được người thay thế cậu."
 
"Tìm một người trình độ so với tôi kém nột chút không được sao, khoa dương cầm sẽ không thiếu người như thế  chứ."
 
Như là bị nói đến chỗ đau, Hồ giáo sư sắc mặt càng thêm khó coi, "Nói thật, hiện tại học sinh đều nghìn bài một điệu *, tìm không ra có mấy đặc sắc."


 
*Bài nào như bài nấy
 


Nói xong câu đó, trầm mặc lại lần nữa vắt ngang ở giữa hai người, dường như không khí chung quanh đều mang theo khí trời nóng rực như nhau , làm cho người ta cảm thấy hô hấp khó khăn.
 
"Cậu đi về trước đi, chút nữa tôi còn phải lên lớp, cậu hãy suy nghĩ cho thật kĩ..." Hồ giáo sư liếc mắt nhìn ánh mắt kiên định của Tiêu Mạn, tiếp tục nói, "Khiến tôi cũng suy xét thật là kĩ"
 

Tiêu Mạn gật gật đầu, rời khỏi phòng học dương cầm.
 
Tài Sản của Bạch Hồ

Bạn thích bài viết "[Hiện đại] Thời gian, hãy quên ta đi" của Bạch Hồ không?
Nếu bạn thích thì bấm . Còn không thích thì bấm

Vote: Đánh giá: 100%
Thu Jul 18, 2013 6:08 pm#5
got xoai dung de xoai chua...chon ban dung de ban cua bo mình
Danh hiệuMember
cuncon2395
Member

Xem lý lịch thành viên
Giới tính Giới tính : Nữ
Post Post : 1
Coins Coins : 24762
Danh Vọng Danh Vọng : 1
Sinh Nhật Sinh Nhật : 23/02/1995
Tham gia ngày Tham gia ngày : 18/07/2013
Tuổi Tuổi : 21
Châm ngôn sống Châm ngôn sống : got xoai dung de xoai chua...chon ban dung de ban cua bo mình

Bài gửiTiêu đề: Re: [Hiện đại] Thời gian, hãy quên ta đi

truyện này hay tế...có dài ko bạn nhỉ ^^
Tài Sản của cuncon2395

Bạn thích bài viết "[Hiện đại] Thời gian, hãy quên ta đi" của cuncon2395 không?
Nếu bạn thích thì bấm . Còn không thích thì bấm

Vote: Đánh giá: 100%
Thu Jul 18, 2013 8:30 pm#6
Ta đang bay. Bay Bay Bayyyyyyy
Danh hiệuMod
Phượng Hồ
Mod

Xem lý lịch thành viên
Giới tính Giới tính : Nữ
Post Post : 93
Coins Coins : 26219
Danh Vọng Danh Vọng : 17
Sinh Nhật Sinh Nhật : 10/12/1993
Tham gia ngày Tham gia ngày : 22/06/2013
Tuổi Tuổi : 22
Châm ngôn sống Châm ngôn sống : Ta đang bay. Bay Bay Bayyyyyyy

Bài gửiTiêu đề: Re: [Hiện đại] Thời gian, hãy quên ta đi

cuncon2395 đã viết:
truyện này hay tế...có dài ko bạn nhỉ ^^
Truyện này k dài lắm đâu bạn. :)
Tài Sản của Phượng Hồ

Bạn thích bài viết "[Hiện đại] Thời gian, hãy quên ta đi" của Phượng Hồ không?
Nếu bạn thích thì bấm . Còn không thích thì bấm


¸.·'´¯) ¸,ø¤°``°¤ø,¸(¯`'·.¸Chữ kí members of NgonTinhTQvn¸.·'´¯) ¸,ø¤°``°¤ø,¸(¯`'·.¸

Kỉ niệm chỉ nhẹ như cơn gió.
Nhưng cũng đủ nặng khiến ta giật mình khi nó chợt ùa về.
Thu Jul 18, 2013 8:51 pm#7
Cũng bắt đầu từ ngày hôm đó, ánh mắt của tôi không còn dịu dàng nữa, không còn ngây thơ nữa, không còn trong sáng nữa. Ánh mắt của tôi đã vĩnh viễn từ biệt thời thiếu nữ. Ánh mắt của tôi đã học đươc cách biết hoài nghi, biết lạnh lùng, biết mưu sát. Ánh mắt của tôi hiểu được sự lạnh lẽo, hiểu được sự lừa dối và hiểu được những thứ bẩn thỉu.
Danh hiệuMember VIII
Diệp Hương
Member VIII

Xem lý lịch thành viên http://jooyeon1208.blogspot.com/
Giới tính Giới tính : Nữ
Post Post : 425
Coins Coins : 28627
Danh Vọng Danh Vọng : 17
Sinh Nhật Sinh Nhật : 08/11/1997
Tham gia ngày Tham gia ngày : 15/07/2013
Tuổi Tuổi : 19
Đến từ Đến từ : Biên Hòa
Châm ngôn sống Châm ngôn sống : Cũng bắt đầu từ ngày hôm đó, ánh mắt của tôi không còn dịu dàng nữa, không còn ngây thơ nữa, không còn trong sáng nữa. Ánh mắt của tôi đã vĩnh viễn từ biệt thời thiếu nữ. Ánh mắt của tôi đã học đươc cách biết hoài nghi, biết lạnh lùng, biết mưu sát. Ánh mắt của tôi hiểu được sự lạnh lẽo, hiểu được sự lừa dối và hiểu được những thứ bẩn thỉu.

Bài gửiTiêu đề: Re: [Hiện đại] Thời gian, hãy quên ta đi

đang đọc ~ hay mà lại ~ cái tựa cũng hay ~ đa số ngôn tình tựa nghe lãng mạn ~ cyclops 
Tài Sản của Diệp Hương

Bạn thích bài viết "[Hiện đại] Thời gian, hãy quên ta đi" của Diệp Hương không?
Nếu bạn thích thì bấm . Còn không thích thì bấm

Vote: Đánh giá: 100%

¸.·'´¯) ¸,ø¤°``°¤ø,¸(¯`'·.¸Chữ kí members of NgonTinhTQvn¸.·'´¯) ¸,ø¤°``°¤ø,¸(¯`'·.¸

cậu bảo rằng cậu đang vì anh ấy, chẳng nói với mình lời nào mà bỏ đi để theo dõi anh ta [...] ai và ai mới thực sự quan trọng, những thứ chúng ta có thể chia sẻ không còn ít nữa, nhưng khi chợt nhắc đến anh ấy, môi chúng ta như hóa bồi hồi, cậu và mình đều bất chợt im lặng.

Thu Jul 18, 2013 10:20 pm#8
Có cảm giác, trên đời này, nhất định sẽ có một người không bao giờ rời bỏ tôi, cưng chiều tôi mãi, nếu hiện tại không có, đó là do tôi chưa tìm được, là không đủ may mắn, chứ không phải người ấy không tồn tại.
Danh hiệuAdmin
Cửu Vỹ Hồ
Admin

Xem lý lịch thành viên
Giới tính Giới tính : Nữ
Post Post : 93
Coins Coins : 26350
Danh Vọng Danh Vọng : 56
Sinh Nhật Sinh Nhật : 29/01/1995
Tham gia ngày Tham gia ngày : 23/06/2013
Tuổi Tuổi : 21
Châm ngôn sống Châm ngôn sống : Có cảm giác, trên đời này, nhất định sẽ có một người không bao giờ rời bỏ tôi, cưng chiều tôi mãi, nếu hiện tại không có, đó là do tôi chưa tìm được, là không đủ may mắn, chứ không phải người ấy không tồn tại.

Bài gửiTiêu đề: Re: [Hiện đại] Thời gian, hãy quên ta đi

Hương Cỏ đã viết:
đang đọc ~ hay mà lại ~ cái tựa cũng hay ~ đa số ngôn tình tựa nghe lãng mạn ~ cyclops 

Cũng tùy bộ, có bộ tựa hài lắm
Tài Sản của Cửu Vỹ Hồ

Bạn thích bài viết "[Hiện đại] Thời gian, hãy quên ta đi" của Cửu Vỹ Hồ không?
Nếu bạn thích thì bấm . Còn không thích thì bấm

Vote: Đánh giá: 100%

¸.·'´¯) ¸,ø¤°``°¤ø,¸(¯`'·.¸Chữ kí members of NgonTinhTQvn¸.·'´¯) ¸,ø¤°``°¤ø,¸(¯`'·.¸



Tôi là đóa hoa loa kèn hoang dại
Mãi mãi vì chính mình mà nở hoa




Fri Jul 19, 2013 10:52 am#9
Cũng bắt đầu từ ngày hôm đó, ánh mắt của tôi không còn dịu dàng nữa, không còn ngây thơ nữa, không còn trong sáng nữa. Ánh mắt của tôi đã vĩnh viễn từ biệt thời thiếu nữ. Ánh mắt của tôi đã học đươc cách biết hoài nghi, biết lạnh lùng, biết mưu sát. Ánh mắt của tôi hiểu được sự lạnh lẽo, hiểu được sự lừa dối và hiểu được những thứ bẩn thỉu.
Danh hiệuMember VIII
Diệp Hương
Member VIII

Xem lý lịch thành viên http://jooyeon1208.blogspot.com/
Giới tính Giới tính : Nữ
Post Post : 425
Coins Coins : 28627
Danh Vọng Danh Vọng : 17
Sinh Nhật Sinh Nhật : 08/11/1997
Tham gia ngày Tham gia ngày : 15/07/2013
Tuổi Tuổi : 19
Đến từ Đến từ : Biên Hòa
Châm ngôn sống Châm ngôn sống : Cũng bắt đầu từ ngày hôm đó, ánh mắt của tôi không còn dịu dàng nữa, không còn ngây thơ nữa, không còn trong sáng nữa. Ánh mắt của tôi đã vĩnh viễn từ biệt thời thiếu nữ. Ánh mắt của tôi đã học đươc cách biết hoài nghi, biết lạnh lùng, biết mưu sát. Ánh mắt của tôi hiểu được sự lạnh lẽo, hiểu được sự lừa dối và hiểu được những thứ bẩn thỉu.

Bài gửiTiêu đề: Re: [Hiện đại] Thời gian, hãy quên ta đi

Cửu Vỹ Hồ đã viết:
Hương Cỏ đã viết:
đang đọc ~ hay mà lại ~ cái tựa cũng hay ~ đa số ngôn tình tựa nghe lãng mạn ~ cyclops 

Cũng tùy bộ, có bộ tựa hài lắm

dạ ^-^ muội thì thích lãng mạn hơn tí nhưng lâu lâu cũng phải hài hước ~ chứ lãng mạn hoài đam ra chán ~ nói tóm lại cứ ngôn tình nào được là đọc ~ mà muội dễ bị "câu" bởi mấy cái ngôn tình tựa hay lắm ~ chưa biết thế nào thấy tựa hay là nhào vô rồi ~
Tài Sản của Diệp Hương

Bạn thích bài viết "[Hiện đại] Thời gian, hãy quên ta đi" của Diệp Hương không?
Nếu bạn thích thì bấm . Còn không thích thì bấm

Vote: Đánh giá: 100%

¸.·'´¯) ¸,ø¤°``°¤ø,¸(¯`'·.¸Chữ kí members of NgonTinhTQvn¸.·'´¯) ¸,ø¤°``°¤ø,¸(¯`'·.¸

cậu bảo rằng cậu đang vì anh ấy, chẳng nói với mình lời nào mà bỏ đi để theo dõi anh ta [...] ai và ai mới thực sự quan trọng, những thứ chúng ta có thể chia sẻ không còn ít nữa, nhưng khi chợt nhắc đến anh ấy, môi chúng ta như hóa bồi hồi, cậu và mình đều bất chợt im lặng.

Fri Jul 19, 2013 12:40 pm#10
Có cảm giác, trên đời này, nhất định sẽ có một người không bao giờ rời bỏ tôi, cưng chiều tôi mãi, nếu hiện tại không có, đó là do tôi chưa tìm được, là không đủ may mắn, chứ không phải người ấy không tồn tại.
Danh hiệuAdmin
Cửu Vỹ Hồ
Admin

Xem lý lịch thành viên
Giới tính Giới tính : Nữ
Post Post : 93
Coins Coins : 26350
Danh Vọng Danh Vọng : 56
Sinh Nhật Sinh Nhật : 29/01/1995
Tham gia ngày Tham gia ngày : 23/06/2013
Tuổi Tuổi : 21
Châm ngôn sống Châm ngôn sống : Có cảm giác, trên đời này, nhất định sẽ có một người không bao giờ rời bỏ tôi, cưng chiều tôi mãi, nếu hiện tại không có, đó là do tôi chưa tìm được, là không đủ may mắn, chứ không phải người ấy không tồn tại.

Bài gửiTiêu đề: Re: [Hiện đại] Thời gian, hãy quên ta đi

Moi người vào xem thì comment nhé! Đó là động lực cho các editor đấy Rolling Eyes 
Tài Sản của Cửu Vỹ Hồ

Bạn thích bài viết "[Hiện đại] Thời gian, hãy quên ta đi" của Cửu Vỹ Hồ không?
Nếu bạn thích thì bấm . Còn không thích thì bấm

Vote: Đánh giá: 100%

¸.·'´¯) ¸,ø¤°``°¤ø,¸(¯`'·.¸Chữ kí members of NgonTinhTQvn¸.·'´¯) ¸,ø¤°``°¤ø,¸(¯`'·.¸



Tôi là đóa hoa loa kèn hoang dại
Mãi mãi vì chính mình mà nở hoa




Fri Jul 19, 2013 12:49 pm#11
Ta đang bay. Bay Bay Bayyyyyyy
Danh hiệuMod
Phượng Hồ
Mod

Xem lý lịch thành viên
Giới tính Giới tính : Nữ
Post Post : 93
Coins Coins : 26219
Danh Vọng Danh Vọng : 17
Sinh Nhật Sinh Nhật : 10/12/1993
Tham gia ngày Tham gia ngày : 22/06/2013
Tuổi Tuổi : 22
Châm ngôn sống Châm ngôn sống : Ta đang bay. Bay Bay Bayyyyyyy

Bài gửiTiêu đề: Re: [Hiện đại] Thời gian, hãy quên ta đi

Cửu Vỹ Hồ đã viết:
Moi người vào xem thì comment nhé! Đó là động lực cho các editor đấy Rolling Eyes 
Chỉ có nàng ms hiểu. yêu nàng lắm
Tài Sản của Phượng Hồ

Bạn thích bài viết "[Hiện đại] Thời gian, hãy quên ta đi" của Phượng Hồ không?
Nếu bạn thích thì bấm . Còn không thích thì bấm


¸.·'´¯) ¸,ø¤°``°¤ø,¸(¯`'·.¸Chữ kí members of NgonTinhTQvn¸.·'´¯) ¸,ø¤°``°¤ø,¸(¯`'·.¸

Kỉ niệm chỉ nhẹ như cơn gió.
Nhưng cũng đủ nặng khiến ta giật mình khi nó chợt ùa về.
Fri Jul 19, 2013 2:09 pm#12
Cũng bắt đầu từ ngày hôm đó, ánh mắt của tôi không còn dịu dàng nữa, không còn ngây thơ nữa, không còn trong sáng nữa. Ánh mắt của tôi đã vĩnh viễn từ biệt thời thiếu nữ. Ánh mắt của tôi đã học đươc cách biết hoài nghi, biết lạnh lùng, biết mưu sát. Ánh mắt của tôi hiểu được sự lạnh lẽo, hiểu được sự lừa dối và hiểu được những thứ bẩn thỉu.
Danh hiệuMember VIII
Diệp Hương
Member VIII

Xem lý lịch thành viên http://jooyeon1208.blogspot.com/
Giới tính Giới tính : Nữ
Post Post : 425
Coins Coins : 28627
Danh Vọng Danh Vọng : 17
Sinh Nhật Sinh Nhật : 08/11/1997
Tham gia ngày Tham gia ngày : 15/07/2013
Tuổi Tuổi : 19
Đến từ Đến từ : Biên Hòa
Châm ngôn sống Châm ngôn sống : Cũng bắt đầu từ ngày hôm đó, ánh mắt của tôi không còn dịu dàng nữa, không còn ngây thơ nữa, không còn trong sáng nữa. Ánh mắt của tôi đã vĩnh viễn từ biệt thời thiếu nữ. Ánh mắt của tôi đã học đươc cách biết hoài nghi, biết lạnh lùng, biết mưu sát. Ánh mắt của tôi hiểu được sự lạnh lẽo, hiểu được sự lừa dối và hiểu được những thứ bẩn thỉu.

Bài gửiTiêu đề: Re: [Hiện đại] Thời gian, hãy quên ta đi

muội comment đây ~ truyện này hay ~ mong 4rum có thêm nhiều truyện mới cho mem đọc ~
Tài Sản của Diệp Hương

Bạn thích bài viết "[Hiện đại] Thời gian, hãy quên ta đi" của Diệp Hương không?
Nếu bạn thích thì bấm . Còn không thích thì bấm

Vote: Đánh giá: 100%

¸.·'´¯) ¸,ø¤°``°¤ø,¸(¯`'·.¸Chữ kí members of NgonTinhTQvn¸.·'´¯) ¸,ø¤°``°¤ø,¸(¯`'·.¸

cậu bảo rằng cậu đang vì anh ấy, chẳng nói với mình lời nào mà bỏ đi để theo dõi anh ta [...] ai và ai mới thực sự quan trọng, những thứ chúng ta có thể chia sẻ không còn ít nữa, nhưng khi chợt nhắc đến anh ấy, môi chúng ta như hóa bồi hồi, cậu và mình đều bất chợt im lặng.

Fri Jul 19, 2013 9:46 pm#13
Đàn ông ngốc nghếch đều thích giả vờ thông minh trước mặt phụ nữ. Phụ nữ thông minh biết cách giả vờ ngốc nghếch trước mặt đàn ông.
Danh hiệuMod
Bạch Hồ
Mod

Xem lý lịch thành viên
Giới tính Giới tính : Nữ
Post Post : 63
Coins Coins : 26005
Danh Vọng Danh Vọng : 13
Sinh Nhật Sinh Nhật : 22/10/1993
Tham gia ngày Tham gia ngày : 23/06/2013
Tuổi Tuổi : 23
Đến từ Đến từ : TP HCM
Châm ngôn sống Châm ngôn sống : Đàn ông ngốc nghếch đều thích giả vờ thông minh trước mặt phụ nữ. Phụ nữ thông minh biết cách giả vờ ngốc nghếch trước mặt đàn ông.

Bài gửiTiêu đề: Re: [Hiện đại] Thời gian, hãy quên ta đi

Ố là là. có ng cmt goy. hí hí. Iu tóa Smile
Tài Sản của Bạch Hồ

Bạn thích bài viết "[Hiện đại] Thời gian, hãy quên ta đi" của Bạch Hồ không?
Nếu bạn thích thì bấm . Còn không thích thì bấm

Vote: Đánh giá: 100%
Sat Jul 20, 2013 9:24 am#14
Cũng bắt đầu từ ngày hôm đó, ánh mắt của tôi không còn dịu dàng nữa, không còn ngây thơ nữa, không còn trong sáng nữa. Ánh mắt của tôi đã vĩnh viễn từ biệt thời thiếu nữ. Ánh mắt của tôi đã học đươc cách biết hoài nghi, biết lạnh lùng, biết mưu sát. Ánh mắt của tôi hiểu được sự lạnh lẽo, hiểu được sự lừa dối và hiểu được những thứ bẩn thỉu.
Danh hiệuMember VIII
Diệp Hương
Member VIII

Xem lý lịch thành viên http://jooyeon1208.blogspot.com/
Giới tính Giới tính : Nữ
Post Post : 425
Coins Coins : 28627
Danh Vọng Danh Vọng : 17
Sinh Nhật Sinh Nhật : 08/11/1997
Tham gia ngày Tham gia ngày : 15/07/2013
Tuổi Tuổi : 19
Đến từ Đến từ : Biên Hòa
Châm ngôn sống Châm ngôn sống : Cũng bắt đầu từ ngày hôm đó, ánh mắt của tôi không còn dịu dàng nữa, không còn ngây thơ nữa, không còn trong sáng nữa. Ánh mắt của tôi đã vĩnh viễn từ biệt thời thiếu nữ. Ánh mắt của tôi đã học đươc cách biết hoài nghi, biết lạnh lùng, biết mưu sát. Ánh mắt của tôi hiểu được sự lạnh lẽo, hiểu được sự lừa dối và hiểu được những thứ bẩn thỉu.

Bài gửiTiêu đề: Re: [Hiện đại] Thời gian, hãy quên ta đi

Bạch Hồ đã viết:
Ố là là. có ng cmt goy. hí hí. Iu tóa Smile
Yêu hôn ~ Yêu nhiều vô ~ Cỏ biết Cỏ đáng yêu ~ Bạch Hồ tỷ cứ yêu thoải mái ~ Truyện hay mau ra chap mới tỷ nhá *ôm*
Tài Sản của Diệp Hương

Bạn thích bài viết "[Hiện đại] Thời gian, hãy quên ta đi" của Diệp Hương không?
Nếu bạn thích thì bấm . Còn không thích thì bấm


¸.·'´¯) ¸,ø¤°``°¤ø,¸(¯`'·.¸Chữ kí members of NgonTinhTQvn¸.·'´¯) ¸,ø¤°``°¤ø,¸(¯`'·.¸

cậu bảo rằng cậu đang vì anh ấy, chẳng nói với mình lời nào mà bỏ đi để theo dõi anh ta [...] ai và ai mới thực sự quan trọng, những thứ chúng ta có thể chia sẻ không còn ít nữa, nhưng khi chợt nhắc đến anh ấy, môi chúng ta như hóa bồi hồi, cậu và mình đều bất chợt im lặng.

Sat Jul 20, 2013 3:12 pm#15
Đàn ông ngốc nghếch đều thích giả vờ thông minh trước mặt phụ nữ. Phụ nữ thông minh biết cách giả vờ ngốc nghếch trước mặt đàn ông.
Danh hiệuMod
Bạch Hồ
Mod

Xem lý lịch thành viên
Giới tính Giới tính : Nữ
Post Post : 63
Coins Coins : 26005
Danh Vọng Danh Vọng : 13
Sinh Nhật Sinh Nhật : 22/10/1993
Tham gia ngày Tham gia ngày : 23/06/2013
Tuổi Tuổi : 23
Đến từ Đến từ : TP HCM
Châm ngôn sống Châm ngôn sống : Đàn ông ngốc nghếch đều thích giả vờ thông minh trước mặt phụ nữ. Phụ nữ thông minh biết cách giả vờ ngốc nghếch trước mặt đàn ông.

Bài gửiTiêu đề: Chương 2 : Nhất kiến chung tình không hề dự liệu

Chương 2: Nhất kiến chung tình không hề dự liệu

Phần 3

Ánh mặt trời xuyên qua kẽ lá chiếu xuống, trên mặt đất vết lốm đốm biến ảo thành từng viên một lóng lánh như kim cương.

Trong vườn trường đi tự do không mục đích, Tiêu Mạn hai tay đút trong túi quần, cúi đầu, mi mắt lẳng lặng rũ xuống.

Bóng người luôn cùng bóng cây chồng chéo lên nhau, bị ánh mặt trời kéo ra rất dài rất dài. Tâm sự rối rắm nặng nề cứ như là mây đen, che đi gương mặt tuấn tú của hắn
Chợt giật mình, dường nhưnghe được có người đang chạy về phía hắn, còn chưa kịp ngẩng đầu xem thì cảm thấy một trận đau nhứt từ vai truyền đến.

Tiêu Mạn bị đụng phải lui về sau hai bước, vội che phần vai đau, nhìn chằm chằm người gây ra họa một cách tàn bạo.

Thư Hàm phát ra một tiếng thét chói tai,nhặt lên sách nhạc bị đánh rơi trên mặt đất, hướng Tiêu Mạn cuối người cuối cùng mới đưa tầm mắt nhìn lên, hình ảnh dừng trên mặt Tiêu Mạn.

Một giây...

Hai giây...

Ba giây...

Thời gian như là dừng lại, hai người như là bị điểm huyệt tựa như định bất động tại chỗ.

Tiêu Mạn vừa định hỏi "Nhìn cái gì" thì chỉ thấy Thư Hàm nhìn đồng hồ, lại liền hét lên một tiếng xoay người chạy xa.

Nhìn vật thể  màu hồng kỳ quái đồng nhất với tư thế cực kỳ bất nhã, trên mặt đất lưu lại một đường quỹ tích hình chữ S, mí mắt Tiêu Mạn giật một cái.

Dừng ở bóng lưng của cô, Tiêu Mạn hồi tưởng một chút diện mạo cô.

Dây đay hoa văn, đuôi tóc hơi xoăn, ánh mắt không có gì đặc sắc, mũi không có gì đặc sắc, miệng không có gì đặc sắc, khuôn mặt không có gì đặc sắc.

Nói chung, không có bất kỳ thứ gì gọi là đặc sắc.

Nhưng thật ra vừa rồi cô nhặt quyền sách nhạc trên mặt đất, đã để lại cho Tiêu Mạn một ấn tượng tương đối sâu sắc.

"Đức bưu tây  《 hoa viên trong mưa  》." Tự lẩm bẩm, toàn bộ giai điệu bản nhạc dường như có thể nhanh chóng nhảy ra khỏi đầu của Tiêu Mạn.

"Giai điệu liều lĩnh như vậy, rất thích hợp với cô." Tiêu Mạn cuối cùng cũng thản nhiên cười cười.

Trong lúc chạy đến phòng học, Thư Hàm còn không kịp thở. Nghĩ đến ngương mặt vừa mới xuất hiện ở trước mắt đó, tim liền không nhịn được mà đập rộn lên. Điều này làm cho cô hoài nghi sau này có thể nào tim mình duy trì tần số này mà không đập chậm nữa không.

Hai tay đang ôm mặt hơi nóng, Thư Hàm ngồi vào ghế đàn, hít thở sâu mấy cái.

Hồ Văn Hoa giáo sư cứ như vậy bất đắc dĩ nhìn cô, dường như đã có thể dự cảm đến tiếp được đến cô tấu ra âm nhạc sẽ có bao nhiêu là lộn xộn.

Quả nhiên, mới đánh có vài ô nhịp âm nhạc liền lập tức ngừng lại.

Hồ giáo sư đứng ở góc tam giác dương cầm bên cạnh, hai tay khoanh trước ngực, nhìn Thư Hàm.

Thư Hàm gãi chóp mũi, sau đó ngẩng đầu nhìn Hồ giáo sư, "Giáo sư, em chỉ mới luyện đến đoạn này."

Hồ giáo sư cố nén suy nghĩ kích động muốn đánh người, nặng nề mà thở ra một hơi, "Một tuần lễ, mới luyện hai dòng của bản nhạc như vậy?!"

Thư Hàm khụt khịt, không chút để ý gật gật đầu.

Hồ giáo sư triệt để phát điên đứng lên, trong cuộc đời ba mươi mấy năm dạy học của ông cho tới bây giờ chưa từng gặp loại học sinh nào như thế này. Không có chút thiên phú nào, còn hoàn toàn không có ý cầu tiến, này còn chưa tính, còn đúng lý hợp tình!

Nếu không phải xuất phát từ một giáo viên có đạo đức nghề nghiệp, Hồ giáo sư sẽ không khách khí chút nào mà đem từng phím một của đàn dương cầm nhổ xuống, sau đó hướng đầu Thư Hàm mà ném tới.

Tỉnh táo chỉ chốc lát, Hồ giáo sư mới khắc chế ý định muốn giết người, lời nói mang đầy tính chất giáo dục: "Như em vậy là không có biện pháp tốt nghiệp ."

"Ai, việc này không cần phải nói em cũng biết." Như là bị nói đến chỗ đau, vẻ mặt không sao cả của Thư Hàm thoáng cái bị mây đen dày đặc nuốt hết.

"Chí ít em còn ý thức được năng lực của mình chưa đủ, chứng minh còn có thể cứu." Hồ giáo sư gật gật đầu.

"Ô kìa, đúng rồi giáo sư, vừa nãy em thấy được một đại soái ca, hình như là vừa gặp đã yêu mất rồi."

Hồ giáo sư vốn giữ dương cầm bất ngờ trượt tay, cả người thiếu chút nữa ngã nhào trên đất.

"Ô kìa, làm sao bây giờ, quá soái!" Thư Hàm dùng hai tay đem toàn bộ mặt vùi vào đứng lên, đung đưa đầu.

Nắm tay Hồ giáo sư đặt ngay trên đỉnh đầu cô rung động.

"Ô kìa, dĩ nhiên là nhất kiến chung tình, lần đầu tiên trong đời a." Thư Hàm không có cảm giác một lực thật lớn truyền đên từ đỉnh đầu, tiếp tục phát ra hoa si.
Tài Sản của Bạch Hồ

Bạn thích bài viết "[Hiện đại] Thời gian, hãy quên ta đi" của Bạch Hồ không?
Nếu bạn thích thì bấm . Còn không thích thì bấm

Sat Jul 20, 2013 3:14 pm#16
Đàn ông ngốc nghếch đều thích giả vờ thông minh trước mặt phụ nữ. Phụ nữ thông minh biết cách giả vờ ngốc nghếch trước mặt đàn ông.
Danh hiệuMod
Bạch Hồ
Mod

Xem lý lịch thành viên
Giới tính Giới tính : Nữ
Post Post : 63
Coins Coins : 26005
Danh Vọng Danh Vọng : 13
Sinh Nhật Sinh Nhật : 22/10/1993
Tham gia ngày Tham gia ngày : 23/06/2013
Tuổi Tuổi : 23
Đến từ Đến từ : TP HCM
Châm ngôn sống Châm ngôn sống : Đàn ông ngốc nghếch đều thích giả vờ thông minh trước mặt phụ nữ. Phụ nữ thông minh biết cách giả vờ ngốc nghếch trước mặt đàn ông.

Bài gửiTiêu đề: Re: [Hiện đại] Thời gian, hãy quên ta đi

Chương 2: Nhất kiến chung tình không hề dự liệu

Phần 4:

"Ai..." Hồ giáo sư đột nhiên buông nắm tay, thở dài thật sâu , "Người khác đàn thuần thục một khúc nhạc chỉ cần ba giờ lên lớp, em lại mỗi giờ lên lớp  đều không có nửa điểm nhỏ tiến bộ."

Cảm giác như đang bị ai mắng, Thư Hàm cuối cùng cũng bớt phóng túng một chút, làm ra một bộ dáng ủy khuất.

Không biết vì sao, Thư Hàm có cảm giác hôm nay Hồ giáo sư tâm tình dường như đặc biệt trầm trọng, trán giữa có một phiến rõ ràng mây đen, như là không giải được khúc mắc nào đó.

"Tôi còn có việc phải đi trước, một mình em ở trong này luyện đàn đi."

Nhìn bóng lưng Hồ giáo sư rời đi, Thư Hàm chẳng biết tại sao lại thở phào nhẹ nhõm.

Dường như mỗi lần tới cuối khóa đều ôm tư tưởng  muốn bị mắng, mặc dù cho tới nay giáo sư đối với mình chưa từng thật sự biểu đạt thái quá, nhưng mỗi khi nhìn thấy biểu tình chỉ tiếc rèn sắt không thành thép của ông ấy, Thư Hàm đều tình nguyện bị chửi mắng một trận.

Chí ít như vậy tâm tình hiện tại không có áy náy.

Ngón tay Thư Hàm để trên phím đàn trắng vô ý quét, đột nhiên dừng lưu tại phím La thăng trắng. Nhớ trước đây thời gian học khóa nhạc lý, giáo sư nói quá, quốc gia của tôi năm thanh âm đại diện cho bản nhạc số 1, 2, 3, 5, 6, năm thang âm bất đồng này có tên gọi phân biệt là cung, thương, giác, trưng... Còn có một cái thế nào vắt hết óc đều nghĩ không ra. Ngón trỏ tay phải của Thư Hàm đặt ở này phím La thăng, cúi đầu suy nghĩ kỹ lưỡng.

Ký ức tựa như một tờ giấy, bị xé thành từng mảnh từng mảnh vụn, nếu muốn chắp vá lại thì nói dễ vậy sao. Hoặc là nói, mặc dù là miễn cưỡng hợp lại hiểu ra, cũng không thể phục hồi đến hoàn hảo như cũ mà không tổn hao đển như cũ đến hoàn hảo không tổn hao gì.

Thư Hàm giẫm kéo dài âm bàn đạp, ngón tay thoáng dùng sức, đè xuống.

Chấn động đi qua tấm lò xo, theo cạnh tam giác dương cầm ở giữa truyền ra một thanh âm du dương, dường như phát ra một tia phát xạ theo đường thẳng , kéo dài không có điểm dừng.

Chính giữa phòng học trống trải chỉ có những nốt nhạc tịch mịch như vây, ở trong không khí tùy ý mà xoay chuyển. Sau đó, âm lượng dần dần biến nhẹ, giống như là sinh mệnh giữa một đạo ánh sáng rực rỡ chầm chậm mất đi.

Thanh âm đột ngột chói tai như vậy, làm cho Tiêu Mạn vốn đi bộ ở phòng học dưới lầu nhịn không được dừng bước,  hướng nơi phát ra âm thanh mà nhìn tới.

Theo góc độ nhìn của Tiêu Mạn, ở lầu ba của cầm phòng có một mảnh mờ tối, bên trong thanh âm truyền đến như là từ chân trời rất xa, hư vô một cách không có cảm giác chân thực. Nhưng mặc dù là mơ hồ như vậy, với thính lực siêu cường như Tiêu Mạn, chỉ cần dùng một giây liền tinh chuẩn phân biệt ra được âm nào.

"La..." Tiêu Mạn hướng phía cầm phòng hơi nheo lại hai mắt, "Cung Thương Giác Trưng... Vũ."

Hắn vẫn duy trì "Vũ" khẩu hình, đơn âm thẳng đến này càng ngày càng xa xôi, cuối cùng bị thay thế hoàn toàn bởi sự yên lặng.

Tiêu Mạn mặc âu phục đen phẳng phiu, mái tóc đen sáng bóng lấp lánh, ánh sáng mùa hè chiếu xuống có vẻ càng thêm chói mắt. Hơi ngẩng đầu lên,  đường nét dưới cằm càng làm thân thể cường tráng, nheo lại mắt làm cho lông mi nhìn qua càng thêm nồng đậm.

Dường như chỉ là đứng ở nơi đó, liền đủ hấp dẫn sự chú ý của người khác, quần áo luôn sạch sẽ không để mất đi sự thanh lịch, đem thân hình vốn cao 1m85 được tân trang  càng thêm cao ngất.

Hắn như  nhân vật quan trọng vậy  đi đến đâu đều được nghêng đón bằng tiếng thét chói tai liên tục. (như fan cuồng gặp idol ý mà =))  )

Đúng vậy, một chút cũng không khoa trương.

Nhớ lại lúc vừa mới vào học được một thời gian, Tiêu Mạn cũng không chút nào nhân nhượng, gần như đem tất cả các loại giải thưởng dương cầm đều đoạt một cái, tài năng ở học viện âm nhạc có loại thành tựu này là tương đương không dễ , mọi người đều sôi nổi kết luận hắn tương lai sẽ trở thành dương cầm gia  cổ điểm cấp thê giới. Thế nhưng chỉ có hắn tự mình biết, hắn muốn cũng không phải là những thứ đó. Tài hoa âm nhạc ưu tú hợp với vẻ bồ ngoài tuấn tú cùng khí chất phong hoa tuyệt đại, trong trường học gần nhưtất cả nữ sinh đều quỳ gối dưới áo sơmi trắng của hắn, chỉ là cho tới bây giờ chưa nghe nói qua hắn có bạn gái gì.

Xung quanh có mấy nữ sinh châu đầu ghé tai thảo luận đứng ở nơi đó nhìn Tiêu Mạn đến xuất thần, có một nhìn qua nữ sinh trang điểm tỉ mỉ ở những người còn lại đẩy đẩy  đứng ở trước mặt Tiêu Mạn .

"Học trưởng Tiêu... Tiêu Mạn ... Xin chào."

Tiêu Mạn ngước đầu, tầm mắt rơi xuống trên người cô gái, thanh âm mang theo từ tính, liền cùng hắn tấu ra khúc dương cầm dễ nghe, "Có chuyện gì sao?"

"Em... em là học sinh mới ở khoa dương cầm, muốn hỏi một chút Tiêu Mạn học trưởng có thể cùng em tiến hành phụ đạo một kèm một được không?" Nữ sinh như là dùng hết khí lực toàn thân mới nói xong những lời này.
Tài Sản của Bạch Hồ

Bạn thích bài viết "[Hiện đại] Thời gian, hãy quên ta đi" của Bạch Hồ không?
Nếu bạn thích thì bấm . Còn không thích thì bấm

Sun Jul 21, 2013 10:58 am#17
Cũng bắt đầu từ ngày hôm đó, ánh mắt của tôi không còn dịu dàng nữa, không còn ngây thơ nữa, không còn trong sáng nữa. Ánh mắt của tôi đã vĩnh viễn từ biệt thời thiếu nữ. Ánh mắt của tôi đã học đươc cách biết hoài nghi, biết lạnh lùng, biết mưu sát. Ánh mắt của tôi hiểu được sự lạnh lẽo, hiểu được sự lừa dối và hiểu được những thứ bẩn thỉu.
Danh hiệuMember VIII
Diệp Hương
Member VIII

Xem lý lịch thành viên http://jooyeon1208.blogspot.com/
Giới tính Giới tính : Nữ
Post Post : 425
Coins Coins : 28627
Danh Vọng Danh Vọng : 17
Sinh Nhật Sinh Nhật : 08/11/1997
Tham gia ngày Tham gia ngày : 15/07/2013
Tuổi Tuổi : 19
Đến từ Đến từ : Biên Hòa
Châm ngôn sống Châm ngôn sống : Cũng bắt đầu từ ngày hôm đó, ánh mắt của tôi không còn dịu dàng nữa, không còn ngây thơ nữa, không còn trong sáng nữa. Ánh mắt của tôi đã vĩnh viễn từ biệt thời thiếu nữ. Ánh mắt của tôi đã học đươc cách biết hoài nghi, biết lạnh lùng, biết mưu sát. Ánh mắt của tôi hiểu được sự lạnh lẽo, hiểu được sự lừa dối và hiểu được những thứ bẩn thỉu.

Bài gửiTiêu đề: Re: [Hiện đại] Thời gian, hãy quên ta đi

có chương 2 rồi ~~~ *nhào vào* *đọc* Smile 
Tài Sản của Diệp Hương

Bạn thích bài viết "[Hiện đại] Thời gian, hãy quên ta đi" của Diệp Hương không?
Nếu bạn thích thì bấm . Còn không thích thì bấm


¸.·'´¯) ¸,ø¤°``°¤ø,¸(¯`'·.¸Chữ kí members of NgonTinhTQvn¸.·'´¯) ¸,ø¤°``°¤ø,¸(¯`'·.¸

cậu bảo rằng cậu đang vì anh ấy, chẳng nói với mình lời nào mà bỏ đi để theo dõi anh ta [...] ai và ai mới thực sự quan trọng, những thứ chúng ta có thể chia sẻ không còn ít nữa, nhưng khi chợt nhắc đến anh ấy, môi chúng ta như hóa bồi hồi, cậu và mình đều bất chợt im lặng.

Sun Jul 21, 2013 10:59 am#18
♥Tình yêu của e là truyện ngôn tình♥
Danh hiệuMember X
Lục Hồ
Member X

Xem lý lịch thành viên
Giới tính Giới tính : Nữ
Post Post : 513
Coins Coins : 30311
Danh Vọng Danh Vọng : 12
Sinh Nhật Sinh Nhật : 10/08/1999
Tham gia ngày Tham gia ngày : 24/06/2013
Tuổi Tuổi : 17
Đến từ Đến từ : My house :)))
Châm ngôn sống Châm ngôn sống : ♥Tình yêu của e là truyện ngôn tình♥

Bài gửiTiêu đề: Re: [Hiện đại] Thời gian, hãy quên ta đi

Hay quá hay quá mong mãi :))))
Tài Sản của Lục Hồ

Bạn thích bài viết "[Hiện đại] Thời gian, hãy quên ta đi" của Lục Hồ không?
Nếu bạn thích thì bấm . Còn không thích thì bấm


¸.·'´¯) ¸,ø¤°``°¤ø,¸(¯`'·.¸Chữ kí members of NgonTinhTQvn¸.·'´¯) ¸,ø¤°``°¤ø,¸(¯`'·.¸

Sun Jul 21, 2013 11:23 am#19
Cũng bắt đầu từ ngày hôm đó, ánh mắt của tôi không còn dịu dàng nữa, không còn ngây thơ nữa, không còn trong sáng nữa. Ánh mắt của tôi đã vĩnh viễn từ biệt thời thiếu nữ. Ánh mắt của tôi đã học đươc cách biết hoài nghi, biết lạnh lùng, biết mưu sát. Ánh mắt của tôi hiểu được sự lạnh lẽo, hiểu được sự lừa dối và hiểu được những thứ bẩn thỉu.
Danh hiệuMember VIII
Diệp Hương
Member VIII

Xem lý lịch thành viên http://jooyeon1208.blogspot.com/
Giới tính Giới tính : Nữ
Post Post : 425
Coins Coins : 28627
Danh Vọng Danh Vọng : 17
Sinh Nhật Sinh Nhật : 08/11/1997
Tham gia ngày Tham gia ngày : 15/07/2013
Tuổi Tuổi : 19
Đến từ Đến từ : Biên Hòa
Châm ngôn sống Châm ngôn sống : Cũng bắt đầu từ ngày hôm đó, ánh mắt của tôi không còn dịu dàng nữa, không còn ngây thơ nữa, không còn trong sáng nữa. Ánh mắt của tôi đã vĩnh viễn từ biệt thời thiếu nữ. Ánh mắt của tôi đã học đươc cách biết hoài nghi, biết lạnh lùng, biết mưu sát. Ánh mắt của tôi hiểu được sự lạnh lẽo, hiểu được sự lừa dối và hiểu được những thứ bẩn thỉu.

Bài gửiTiêu đề: Re: [Hiện đại] Thời gian, hãy quên ta đi

sắp tới tỷ edit mọi người cũng phải vào đọc ủng hộ đó *hăm dọa* =)))
Tài Sản của Diệp Hương

Bạn thích bài viết "[Hiện đại] Thời gian, hãy quên ta đi" của Diệp Hương không?
Nếu bạn thích thì bấm . Còn không thích thì bấm


¸.·'´¯) ¸,ø¤°``°¤ø,¸(¯`'·.¸Chữ kí members of NgonTinhTQvn¸.·'´¯) ¸,ø¤°``°¤ø,¸(¯`'·.¸

cậu bảo rằng cậu đang vì anh ấy, chẳng nói với mình lời nào mà bỏ đi để theo dõi anh ta [...] ai và ai mới thực sự quan trọng, những thứ chúng ta có thể chia sẻ không còn ít nữa, nhưng khi chợt nhắc đến anh ấy, môi chúng ta như hóa bồi hồi, cậu và mình đều bất chợt im lặng.

Wed Jul 24, 2013 7:18 am#20
Ta đang bay. Bay Bay Bayyyyyyy
Danh hiệuMod
Phượng Hồ
Mod

Xem lý lịch thành viên
Giới tính Giới tính : Nữ
Post Post : 93
Coins Coins : 26219
Danh Vọng Danh Vọng : 17
Sinh Nhật Sinh Nhật : 10/12/1993
Tham gia ngày Tham gia ngày : 22/06/2013
Tuổi Tuổi : 22
Châm ngôn sống Châm ngôn sống : Ta đang bay. Bay Bay Bayyyyyyy

Bài gửiTiêu đề: Re: [Hiện đại] Thời gian, hãy quên ta đi

Diệp Hương đã viết:
sắp tới tỷ edit mọi người cũng phải vào đọc ủng hộ đó *hăm dọa* =)))
Cứ edit mọi người sẽ ủng hộ mà Sad 
Tài Sản của Phượng Hồ

Bạn thích bài viết "[Hiện đại] Thời gian, hãy quên ta đi" của Phượng Hồ không?
Nếu bạn thích thì bấm . Còn không thích thì bấm


¸.·'´¯) ¸,ø¤°``°¤ø,¸(¯`'·.¸Chữ kí members of NgonTinhTQvn¸.·'´¯) ¸,ø¤°``°¤ø,¸(¯`'·.¸

Kỉ niệm chỉ nhẹ như cơn gió.
Nhưng cũng đủ nặng khiến ta giật mình khi nó chợt ùa về.
Wed Jul 24, 2013 7:18 am#21
Ta đang bay. Bay Bay Bayyyyyyy
Danh hiệuMod
Phượng Hồ
Mod

Xem lý lịch thành viên
Giới tính Giới tính : Nữ
Post Post : 93
Coins Coins : 26219
Danh Vọng Danh Vọng : 17
Sinh Nhật Sinh Nhật : 10/12/1993
Tham gia ngày Tham gia ngày : 22/06/2013
Tuổi Tuổi : 22
Châm ngôn sống Châm ngôn sống : Ta đang bay. Bay Bay Bayyyyyyy

Bài gửiTiêu đề: Re: [Hiện đại] Thời gian, hãy quên ta đi

Diệp Hương đã viết:
sắp tới tỷ edit mọi người cũng phải vào đọc ủng hộ đó *hăm dọa* =)))
Cứ edit mọi người sẽ ủng hộ mà Sad 
Tài Sản của Phượng Hồ

Bạn thích bài viết "[Hiện đại] Thời gian, hãy quên ta đi" của Phượng Hồ không?
Nếu bạn thích thì bấm . Còn không thích thì bấm


¸.·'´¯) ¸,ø¤°``°¤ø,¸(¯`'·.¸Chữ kí members of NgonTinhTQvn¸.·'´¯) ¸,ø¤°``°¤ø,¸(¯`'·.¸

Kỉ niệm chỉ nhẹ như cơn gió.
Nhưng cũng đủ nặng khiến ta giật mình khi nó chợt ùa về.
Fri Jul 26, 2013 8:02 pm#22
Cũng bắt đầu từ ngày hôm đó, ánh mắt của tôi không còn dịu dàng nữa, không còn ngây thơ nữa, không còn trong sáng nữa. Ánh mắt của tôi đã vĩnh viễn từ biệt thời thiếu nữ. Ánh mắt của tôi đã học đươc cách biết hoài nghi, biết lạnh lùng, biết mưu sát. Ánh mắt của tôi hiểu được sự lạnh lẽo, hiểu được sự lừa dối và hiểu được những thứ bẩn thỉu.
Danh hiệuMember VIII
Diệp Hương
Member VIII

Xem lý lịch thành viên http://jooyeon1208.blogspot.com/
Giới tính Giới tính : Nữ
Post Post : 425
Coins Coins : 28627
Danh Vọng Danh Vọng : 17
Sinh Nhật Sinh Nhật : 08/11/1997
Tham gia ngày Tham gia ngày : 15/07/2013
Tuổi Tuổi : 19
Đến từ Đến từ : Biên Hòa
Châm ngôn sống Châm ngôn sống : Cũng bắt đầu từ ngày hôm đó, ánh mắt của tôi không còn dịu dàng nữa, không còn ngây thơ nữa, không còn trong sáng nữa. Ánh mắt của tôi đã vĩnh viễn từ biệt thời thiếu nữ. Ánh mắt của tôi đã học đươc cách biết hoài nghi, biết lạnh lùng, biết mưu sát. Ánh mắt của tôi hiểu được sự lạnh lẽo, hiểu được sự lừa dối và hiểu được những thứ bẩn thỉu.

Bài gửiTiêu đề: Re: [Hiện đại] Thời gian, hãy quên ta đi

êu mọi người nhất <3
Tài Sản của Diệp Hương

Bạn thích bài viết "[Hiện đại] Thời gian, hãy quên ta đi" của Diệp Hương không?
Nếu bạn thích thì bấm . Còn không thích thì bấm

Vote: Đánh giá: 100%

¸.·'´¯) ¸,ø¤°``°¤ø,¸(¯`'·.¸Chữ kí members of NgonTinhTQvn¸.·'´¯) ¸,ø¤°``°¤ø,¸(¯`'·.¸

cậu bảo rằng cậu đang vì anh ấy, chẳng nói với mình lời nào mà bỏ đi để theo dõi anh ta [...] ai và ai mới thực sự quan trọng, những thứ chúng ta có thể chia sẻ không còn ít nữa, nhưng khi chợt nhắc đến anh ấy, môi chúng ta như hóa bồi hồi, cậu và mình đều bất chợt im lặng.

Sat Jul 27, 2013 7:58 am#23
.Gió mang tới cho ta tình yêu vô tận, khiến ta quên đi u sầu. Nhưng, khi gió đi mất, chẳng còn gì ở lại ngoài khổ đau.
Danh hiệuUploader
Hắc Hồ
Uploader

Xem lý lịch thành viên
Giới tính Giới tính : Nữ
Post Post : 646
Coins Coins : 31682
Danh Vọng Danh Vọng : 101
Sinh Nhật Sinh Nhật : 02/08/2000
Tham gia ngày Tham gia ngày : 22/06/2013
Tuổi Tuổi : 16
Đến từ Đến từ : - Thế giới ngôn tình
Châm ngôn sống Châm ngôn sống : .Gió mang tới cho ta tình yêu vô tận, khiến ta quên đi u sầu. Nhưng, khi gió đi mất, chẳng còn gì ở lại ngoài khổ đau.

Bài gửiTiêu đề: Re: [Hiện đại] Thời gian, hãy quên ta đi

- Post 2 cái liền @@
- Edit chuẩn vào tỷ êu <3
Tài Sản của Hắc Hồ

Bạn thích bài viết "[Hiện đại] Thời gian, hãy quên ta đi" của Hắc Hồ không?
Nếu bạn thích thì bấm . Còn không thích thì bấm


¸.·'´¯) ¸,ø¤°``°¤ø,¸(¯`'·.¸Chữ kí members of NgonTinhTQvn¸.·'´¯) ¸,ø¤°``°¤ø,¸(¯`'·.¸

Sat Jul 27, 2013 11:09 am#24
Cũng bắt đầu từ ngày hôm đó, ánh mắt của tôi không còn dịu dàng nữa, không còn ngây thơ nữa, không còn trong sáng nữa. Ánh mắt của tôi đã vĩnh viễn từ biệt thời thiếu nữ. Ánh mắt của tôi đã học đươc cách biết hoài nghi, biết lạnh lùng, biết mưu sát. Ánh mắt của tôi hiểu được sự lạnh lẽo, hiểu được sự lừa dối và hiểu được những thứ bẩn thỉu.
Danh hiệuMember VIII
Diệp Hương
Member VIII

Xem lý lịch thành viên http://jooyeon1208.blogspot.com/
Giới tính Giới tính : Nữ
Post Post : 425
Coins Coins : 28627
Danh Vọng Danh Vọng : 17
Sinh Nhật Sinh Nhật : 08/11/1997
Tham gia ngày Tham gia ngày : 15/07/2013
Tuổi Tuổi : 19
Đến từ Đến từ : Biên Hòa
Châm ngôn sống Châm ngôn sống : Cũng bắt đầu từ ngày hôm đó, ánh mắt của tôi không còn dịu dàng nữa, không còn ngây thơ nữa, không còn trong sáng nữa. Ánh mắt của tôi đã vĩnh viễn từ biệt thời thiếu nữ. Ánh mắt của tôi đã học đươc cách biết hoài nghi, biết lạnh lùng, biết mưu sát. Ánh mắt của tôi hiểu được sự lạnh lẽo, hiểu được sự lừa dối và hiểu được những thứ bẩn thỉu.

Bài gửiTiêu đề: Re: [Hiện đại] Thời gian, hãy quên ta đi

còn phải gửi Cửu tỷ beta nữa ~ bạn Khải Ca chung nhóm tỷ đột nhiên rút lui vì có bệnh về mắt không onl máy tính được ~ nên giờ tỷ edit Cửu tỷ beta ~ kế hoạch thay đổi chút :v
Tài Sản của Diệp Hương

Bạn thích bài viết "[Hiện đại] Thời gian, hãy quên ta đi" của Diệp Hương không?
Nếu bạn thích thì bấm . Còn không thích thì bấm

Vote: Đánh giá: 100%

¸.·'´¯) ¸,ø¤°``°¤ø,¸(¯`'·.¸Chữ kí members of NgonTinhTQvn¸.·'´¯) ¸,ø¤°``°¤ø,¸(¯`'·.¸

cậu bảo rằng cậu đang vì anh ấy, chẳng nói với mình lời nào mà bỏ đi để theo dõi anh ta [...] ai và ai mới thực sự quan trọng, những thứ chúng ta có thể chia sẻ không còn ít nữa, nhưng khi chợt nhắc đến anh ấy, môi chúng ta như hóa bồi hồi, cậu và mình đều bất chợt im lặng.

Sat Aug 17, 2013 11:40 am#25
Ta đang bay. Bay Bay Bayyyyyyy
Danh hiệuMod
Phượng Hồ
Mod

Xem lý lịch thành viên
Giới tính Giới tính : Nữ
Post Post : 93
Coins Coins : 26219
Danh Vọng Danh Vọng : 17
Sinh Nhật Sinh Nhật : 10/12/1993
Tham gia ngày Tham gia ngày : 22/06/2013
Tuổi Tuổi : 22
Châm ngôn sống Châm ngôn sống : Ta đang bay. Bay Bay Bayyyyyyy

Bài gửiTiêu đề: Re: [Hiện đại] Thời gian, hãy quên ta đi

Haizzz k ai post nốt phần 5, 6 sao?
Tài Sản của Phượng Hồ

Bạn thích bài viết "[Hiện đại] Thời gian, hãy quên ta đi" của Phượng Hồ không?
Nếu bạn thích thì bấm . Còn không thích thì bấm


¸.·'´¯) ¸,ø¤°``°¤ø,¸(¯`'·.¸Chữ kí members of NgonTinhTQvn¸.·'´¯) ¸,ø¤°``°¤ø,¸(¯`'·.¸

Kỉ niệm chỉ nhẹ như cơn gió.
Nhưng cũng đủ nặng khiến ta giật mình khi nó chợt ùa về.
Today at 5:31 pm#26
Danh hiệu
Sponsored content

Bài gửiTiêu đề: Re: [Hiện đại] Thời gian, hãy quên ta đi

Tài Sản của Sponsored content

Bạn thích bài viết "[Hiện đại] Thời gian, hãy quên ta đi" của Sponsored content không?
Nếu bạn thích thì bấm . Còn không thích thì bấm

[Hiện đại] Thời gian, hãy quên ta đi

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 2 trangChuyển đến trang : 1, 2  Next

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
♥ Ngôn Tình Trung Quốc ♥ :: Books World :: (¯`•._.•Thư Viện Truyện•._.•´¯) :: (¯`•._.•Truyện Edit•._.•´¯) :: (¯`•._.•Truyện Dài•._.•´¯)-


--